Ky Dai

Kỳ Đài Là Bãi Ấu Đài

Kỳ Đài Là Bãi Ấu Đài

“Người Quốc Gia” mong cầu dân chủ,
Để Miền Nam có đủ tự do.
Tháng Tư từ giã cố hương,
Ra đi vứt bỏ tình thương bên lề.

Triệu người đi, bao vạn lời thề?
Một ngày nào đó trở về quê hương.
Miền Nam nhớ mãi ’75,
Còn người thoáng đó như “Tằm” hết tơ.

Việt tha hương dư ăn đủ ấm,
Ai chịu cày sẽ lắm ấm no.
Mọi người đều có auto,
Nhà sang cửa rộng, ra vô dễ dàng.

Một số người thề không bỏ cuộc?
Dù có nhiều tài khoản nhà bank.
Thói quen ăn trước ngồi trên,
Ra làm chủ tịch “mượn tên” cộng đồng.

Tự phong nhau chức này chức nọ,
Đến khi già, từ nhiệm về hưu.
Do là tuổi đã về chiều,
Cử người kế nhiệm theo điều lệ quy?

Chống cộng sản, chiêu bài thượng sách,
Lập cộng đồng người Việt quốc gia.
Ra đi từ giã quê nhà,
Quên hương còn đó, còn ta bạt tình?

Người Quốc Gia nguyện thề chống cộng,
Dương cờ vàng biểu ngữ tung bay.
Thuở xưa súng đạn liền tay,
Giờ thời lên mạng, kéo bầy chửi nhau.

Cuối tháng Tư, Kỳ Đài ấm lại,
Rủ nhau về dâng nén hương lòng.
Tranh nhau cổ động cho đông,
“Phe” nào cũng muốn chiến công về mình.

Người Quốc Gia góp công góp sức,
Để Cờ Vàng đủ sức tung bay.
Ai diễn văn, ai này nọ?
“Cùng họ” bên này, “khác họ” bên kia.

Khi Chủ Tịch bảo nên đoàn kết,
Có nghĩa là đánh chết mới thôi.
Đoàn kết là chữ đầu môi,
Nói ra như thể nước trôi qua cầu.

Khi Chủ Tịch hô hào chống cộng,
Có nghĩa là phải chống thế này.
Cờ vàng biểu ngữ cầm tay
Chụp mũ, phỉ báng, tảy chay đuổi về.

Người Việt mình thường hay nói dóc,
Hay xúm nhau dăm cốc cho vui.
Ngày xưa chống cộng bằng bomb,
Qua đây chống cộng bằng mồm bằng loa.

Người Quốc Gia cho mình hào kiệt,
Chỉ có mình tự biết mà thôi.
Chống cộng từ thuở thôi nôi,
Đến khi có chuyện ngặm môi khép mồm.

Ghét thương xét lại lòng ta,
Dù rằng khác họ tuy xa mà gần.
Bắc Nam nên thật ân cần,
“Amen”, “Mô Phật”, mộ phần Việt Nam.

Mất Cha mất Mẹ đã lâu
Nếu quê hương mất, làm trâu suốt đời.#

Jim Huỳnh – January 21, 2024

Similar Posts