VietPhilly.net – The Gateway to Vietnamese Community of Philadelphia

Mất cha mất mẹ đã lâu
Nếu quê hương mất làm trâu suốt đời.

It's urgent! Please sign this Petition

These two bilingual videos of 8 minutes each will offer the most significant events about the history of Vietnam in a nutshell. The author will offer his unbiased perspective from a combat veteran in the Vietnam conflict who no longer holds any grudges or judgment after the war ended on April 30, 1975. He is at peace and offering his insights to Vietnamese people on why a large part of the population of overseas Vietnamese and people in Vietnam are still haunted by the devastation of the war and the fateful day of April 30, 1975 - The Fall of Saigon.

Audiences will find his verses gripping with thought-provoking sentiments that have impacted so many lives up to this day. Love heals; hate kills.

TRUYỆN MẸ VIỆT NAM 

1 Tôi có trăm đứa con giống Rồng Tiên.
Sau bốn ngàn năm máu lữa triền miên,
Tôi còn sót lại 96 triệu đứa.
Vài triệu đứa ra đi chịu thất hứa.

2. Nhớ thời xưa khi tôi còn con gái,
Thằng chệt Tàu xâm chiếm cưởng hôn tôi.
Hai con tôi Trắc, Nhị nổi thiên lôi,
Quyết sống chết cởi voi rừng đánh chệt. (40 AD)

3. Thân con gái làm sao mà chống được;
Lũ Hán Tàu, toàn mặc ngựa đầu trâu.
Hơn ba năm cầm cự cũng khá lâu,
Tàu đông quá, con tôi đành tuẫn tiết. (43 AD)

4. Ngô Quyền là đứa con trai tâm huyết,
Dù ngàn năm nó vẫn quyết trả thù.
Sông Bạch Đằng sẽ chôn chệt thật sâu, (938 AD)
Dưới tay nó tụi chệt Tàu sẽ sợ.

5. Lũ Hán Tàu với ngàn năm đô hộ, (111 BC – 938 AD)
Ép Mẹ đây lấy thằng chệt làm chồng.
Sau chệt Tàu lại đến mấy thằng Tây, (1857-1954)
Chúng thay nhau dày vò thân xác Mẹ.

6. Sau Thế Chiến II, tưởng đâu thoát nạn,
Rồi thằng Tây lại trơ trẻn trở về. (1946-1954)
Đuổi nó đi nhưng nó vẫn khinh chê,
Mẹ nổi giận quyết sống còn với nó.

7. Điện Biên Phủ quyết dạy thằng chó chết,
Mẹ bao vây pháo kích chúng liên miên.
Thằng Pháp thua nên tên Mỹ nhảy vô; (May 7, 1954)
Năm ’54 xé Mẹ thành hai mảnh. (July 20, 1954)

8. Đứa ngoài Bắc thì thiếu ăn thiếu mặc,
Nhưng tối về Bác dặn nhớ rình nhau.
Đứa trong Nam biết đùm bọc lẫn nhau,
Nên cuối tuần thì xi nê đá bóng.

9. Nhưng đời Mẹ gặp toàn điều bất hạnh,
Hòa bình đâu chỉ tạm được vài năm.
Lệnh Bác Hồ, đồng chí gởi vô Nam,
Phải cố chiếm Miền Nam cho bằng được.”

10. Năm ’75 thân Mẹ được khâu lại. (April 30, 1975)
Giải phóng sao có đứa khóc đứa cười?
Đứa ngoài Bắc vô Nam để kiếm chác,
Đứa trong Nam thoát xác chạy ra khơi.

11. Mẹ hỏi con, “Bao đứa chết ngoài khơi? (Boat People 1978-1990)
Bao đứa mất trong rừng sâu nước độc?
Bao nhiêu đứa bị hải tặc cưỡng hiếp?
Bao nhiêu đứa phải cho cá ăn thây?”

12. Mẹ đớn đao chỉ vì con đau đớn,
Vượt biển khơi để được sống tự do.
Không bao lâu nay con lại âu lo,
Tụi chó chết giờ qua đây đánh phá.

13. Đàm Vĩnh Hưng chỉ là thằng tiểu tốt,
Dốt nát đầu phải đi hát kiếm ăn.
Đảng lăng xê dùng hắn để quốc doanh,
Qua Mỹ hát chỉ để ru ngủ trẻ.

14. Việt kiều trẻ dảy đầy đứa ngu dại,
Đầy Cali và đầy cả Phila.
Hắn qua đây sẽ bị hét với la,
Việt quốc gia thiếu gì người giữ lữa.

15. Ca nô Đàm chỉ là tên hát mướn,
Không ma mời thì nó hát cho ai?
Chống bầu show là một đá giết hai,
Chiến thuật ấy không bao giờ sai lạc.

Vết Thương Xưa Chưa Lành

16. Ca nô Đàm sao lâu rồi không thấy,
Vắng Bolsa và vắng cả Phila.
Mở chai beer cùng con mực nướng ra,
Nhưng bổng nghe Trí Quang vừa viên tịch. (Nov. 8, 2019)

17. Dân cư mạng đã bắt đầu rục rịch,
Đủ mọi điều thiên hạ viết ra vô.
Người Ki Tô đa số còn mến Ngô,
Ghét Trí Quang là Việt gian đầu trọc.

18. Đứa hoài Ngô thì nói ngang nói dọc,
Chưởi Trí Quang và thâm độc đủ điều.
Đến nổi ngài Quảng Đức phải tự thiêu, (June 11, 1963)
Đứa Ki Tô thì nói là thiêu sống.

19. Đứa Phật giáo thì A Di Đà Phật,
Để quả tim là sự thật thiêng linh.
Ngài tự thiêu không cần phải thanh minh,
Kẻ không thấy thì thưa cha lạy Chúa.

20. Mẹ thấy con mang hai ngài lên mạng,
Đem Chúa Trời và Đức Phật choảng nhau.
Hơn thua nhau vì muốn biết vàng thau,
Như đá bóng xem ai thua ai thắng?

21. Vừa đá xong thì Đắc Lộ la mắng,
Không có tui chữ quốc ngữ ra mô!”
Nhờ có tui ngươi mới biết Ki Tô.”
Tui vào trước mở đường thực dân Pháp. (1619-1630 & 1640-1646)

22. Nhờ Đắc Lộ con được thêm trình độ?
O – U – I” là bài học đầu lòng.
Chẳng bao lâu không còn biết cha ông,
Hết Mô Phật con nghiên mình lạy Chúa.

23. Thực dân Pháp muốn con thành trâu ngựa,
Nên cố tình đô hộ Mẹ thật lâu.
Gần trăm năm nhẫn nhịn chẳng đến đâu, (1857-1954)
Nên Mẹ bảo Việt Minh đá đít chúng.

24. Nhưng tụi Pháp chúng vốn loài dã thú,
Mặc dù thua chúng vẫn muốn dây dưa.
Mang vô Nam với gần triệu tín đồ, (1954-1955)
Cùng Bảo Đại, con chiên, gia đình Diệm.

25. Một năm sau Diệm Ngô liền kiếm chuyện,
Truất phế Vua và đuổi Pháp về Tây. (1955)
Tự cho mình Tống Thống ngự trên mây, (1955-1963)
Mặc miền Bắc để cho Hồ cai trị.

26. Nhưng đời Mẹ gặp toàn điều bất hạnh,
Hòa bình đâu chỉ tạm được vài năm.
Lệnh Bác Hồ, đồng chí gởi vô Nam,
Phải cố chiếm Miền Nam cho bằng được.”

27. Năm ’75 thân Mẹ được khâu lại. (April 30, 1975)
Giải phóng sao có đứa khóc đứa cười?
Đứa ngoài Bắc vô Nam để kiếm chác;
Đứa trong Nam thoát xát chạy ra khơi.

28. Mẹ hỏi con, “Bao đứa chết ngoài khơi?
Bao đứa mất trong rừng sâu nước độc?
Bao nhiêu đứa bị hải tặc cưỡng hiếp?
Bao nhiêu đứa phải cho cá ăn thây?”

Các Con Phải Tự Cứu Mình

29. Mẹ buồn chỉ biết bó tay,
Các con còn “sủa” như bầy chó hoang.
Chỉ vì tín ngưỡng của con,
Vẫn còn sùng bái giáo hoàng Roma.

30. Ghét thương xét lại lòng ta,
Dù rằng khác họ tuy xa mà gần.
Đồng hương nên thật ân cần,
Amen, Mô Phật, mộ phần Việt Nam.

31. Hay là số phận an bài,
Lý, Trần, Lê, Nguyễn, có ngày thành Xi.
Nếu không thức tỉnh tức thì,
Việt Nam xóa sổ còn gì con ơi.

32. Ngày xưa chống cộng bằng bom,
Ngày nay chống cộng bằng mồm bằng loa.
Khi nào hắn đến Phila,
Mau đem biểu ngữ chưởi cha thằng hề.

33. Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. (Kiều)
Độc lập hơn bốn mươi năm,
Sao ông nhà nước còn nằm với Hoa?

34. Giặc Tàu đã chiếm tới lề,
Sao ông còn ngũ mải mê chốn nào.
Việt Nam tỉnh lại cho mau,
Nâng cao dân trí cùng nhau giữ nhà.

35. Trước kia dại dột vô minh,
Chỉ vì không biết Lenin, Bác Hồ.
Nhưng nay đã biết thật tình,
Dứt ngay chế độ bất bình với dân.

36. Dân Việt là dân hào hùng,
Bao nhiêu thử thách ta cùng đứng lên.
Đuổi Tây, chống Mỹ, đánh Tàu,
Nhưng đừng dại dột đánh nhau suốt đời.

37. Triệu người dân Việt như tôi,
Mong sao dân chủ để tôi được về.
Mất cha mất mẹ đã lâu,
Nếu quê hương mất làm trâu suốt đời.

Mẹ Việt Nam
April 30, 2020

Ngẫm thay muôn sự tại trời

Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài

Lời quê chắp nhặt dông dài
Mua vui cũng được một vài trống canh.

(Kiều – Nguyễn Du)

Sao Vẫn Còn Ngu

Đồng chí sao vẫn còn ngu,
Bốn mươi năm vẫn cầm cu tụi Tàu.
Khôn nhà dại chợ khác nào,
Dân nghèo thì đánh, còn Tàu thì khao.

Nghìn năm không đủ hay sao?
Hoàng Sa quần đảo biết bao anh hùng.
Hy sinh chiến đấu đến cùng,
Thà liều tử mạng, anh hùng noi gương.

Đồng chí nhìn thử trong gương,
Xem mình có giống dân thường hay không?
Dân nghèo moi kiếm từng đồng,
Các ông đồng chí, ngồi không đếm tiền.

Chỉ giỏi ăn hiếp dân hiền,
Tham nhũng hối lộ, đồng tiền của dân.
Đồng chí như thế là đần,
Khôn nhà dại chợ nên cần nghe đây.

Ta khuyên đồng chí thế này,
Để dân yêu nước được ngày tự do.
Cho dân phản đối thật to,
Tàu cộng mới nễ, sợ lo dân mình.

Không như đồng chí nín thinh,
Bởi vậy Tàu cộng động tình tiến xa.
Trường Sa là đất của ta,
Nếu không quyết giữ, chắc là mất luôn.

Viet Philly
Mùa Xuân 2015
Kỷ Niệm “40 Năm Tha Hương”

 

THE TALE OF MOTHER VIETNAM

1. I had 100 children born from the legend “Rồng Tiên.”
After 4,000 years of upheaval with frequent blood and fire,
I survived with 96 million children of mine.
Millions of them have left me with guilt they couldn’t hide.

2. When I was a young girl two millennia ago,
The brutal Chinese conqueror forced me to become his mate.
My two girls, “Trắc and Nhị,” blew up with thunderous rage,
Charging their elephants to butcher those barbaric faces. (40 AD)

3. How much more strength could my two girls need,
To fight off the Han Chinese advancing like savage beasts.
The heroic sisters’ revolt held them off for three years,
Hopelessly outnumbered, my girls ended their lives without fear. (43 AD)

4. Ngô Quyền, my dearest son whom I put to the task,
To rise for vengeance even after a thousand years had passed.
Vowing to turn “Bạch Đằng River” into a Chinese burial place. (938 AD)
Knowing his resolve, the Chinese couldn’t hide their shivering faces.

5. I endured a thousand years under China’s rule. (111 BC – 938 AD)
They passed me around as their favored mate.
After Chinese hands, then came Frenchmen. (1857-1954)
Taking their turn, they soiled my body, hand after hand.

6. After World War II, I thought my ordeal was over,
But the shameless Frenchmen returned to claim me forever. (1946-1954)
“Go away French!” But they looked at me with disdain,
Enraged, do-or-die! I drew up my battle plan.

7. Điện Biên Phủ! Here I come to teach those bastards.
I surrounded and bombarded them with artillery fire.
France surrendered, then the U.S. intervened. (May 7, 1954)
On July 20, 1954, they cut my body in half at the parallel 17th.

8. My Northern children endured scanty rations of food and clothing.
By nightfall, “Uncle Hồ” reminded them to keep watching.
The Southern children learned to help and protect each other,
Awaiting weekends for movies and soccer games in the offer.

9. But Mom’s life was still laden with misfortunes.
Peace was short-lived, in just a few years, then out of tune.
“Go South!” Uncle Hồ ordered his weary troops,
“Take over the South by any means in the Red Book.”

10. On April 30, 1975, my body was sewed back into one piece.
“Liberation!” But why did one-half sob and the other half laugh?
The Northern children charged into the South to claim their precious loot.
The Southern ones scrambled to the sea without one last look.

11. Mom asked, “How many died in the vast sea?
How many perished in the unsympathetic jungles?
How many girls and women were savagely raped?
And how many bodies became treats for the fish?

12. I agonize because my children are tormented.
They were braving the rough sea for a life of breathing free.
Their peaceful lives are now in jeopardy,
Those bastards are here to trouble us.

13. Đàm Vĩnh Hưng is the most hated name.
The brainless barber first sings for food and now for fame.
The communist party thanks him for its financial gains,
When he sings lullabies for his feckless fans.

14. For crying out loud, so many “Việt Kiều” foolish youths.
They’ve been flooding California and now Philadelphia.
When he comes, he will face shouts and jeers,
And the “Anti-communist flame” many Vietnamese hold dear.

15. The VC hummer is a singer for hire.
If there weren’t promoters, we wouldn’t waste our time.
Deterring them is like using a stone to kill two birds,
This tactic always works if we stop show promoters first.

The Old Wound Reinfected

16. It’s great that the VC hummer hasn’t made any sound.
His whereabouts are nowhere to be found.
So, I grabbed a beer and a roasted squid – a time to relax,
Suddenly came the news, “Tri Quang” had breathed his last. (Nov. 8, 2019)

17. Vietnamese netizens had already begun their commotion,
Allegations and long-simmering hatred finally broke loose.
Zealous Diệm’s supporters couldn’t hide their glee,
Accusing Tri Quang, a communist-disguised Buddhist monk, was he?

18. Those who were no longer able to hold their boiling temper,
Beginning to spew malice at Trí Quang’s death to release their anger.
Some reviling Quảng Đức’s decades-old self-immolation protest
And alleging that he was barbecued alive by punk Buddhist monks.

19. Buddhists continued their chanting, “A Di Đà Phật.”
They believed in the miraculous heart relic that Quảng Đức left behind.
The self-immolation monk had fulfilled his sacrifice. (June 11, 1963)
While Catholics bowed their heads, “Yes, Father and Dear God.”

20. Mother saw that you take your Gods to the internet,
Using Jesus and Buddha to settle your scores.
You wanted to prove your God is gold and the other’s brass.
The same way you placed bets in a soccer match.

21. Alexandre de Rhodes scolded us in a flash:
“Without me, you Vietnamese wouldn’t have written language.
Because of me, you’ve followed Jesus and Christianity.
I’d paved the way for Vietnam to become France’s colony.

22. Thanks, but no thanks, Alexandre de Rhodes!
“Oui, Monsieur,” O – U – I was our first lesson.
In a little while, we forgot our ancestral instructions.
Some stopped “Mô Phật” and began “Amen” to God.

23. The Frenchmen wanted us to become their buffaloes and horses.
They colonized us for their Mother Imperial France.
One hundred years exhausted the patience in my plan.
Mom rallied Việt Minh to rise and kick their butts.

24. But the Frenchmen kept acting like savage beasts,
Continued to patronize Vietnam after their surrender at Điện Biên Phủ.
Finally, they made a pact to head South with a million Viets,
Among them were Emperor Bảo Đại and the Catholic clan of Diệm.

25. After one year, Diệm found faults with the Emperor,
Forcing Bảo Đại to abdicate and showing Frenchmen the door. (1955)
Naming himself president of the Republic of South Vietnam (1955-1963)
While Uncle Hồ ruled the communist North with a ruthless hand.

26. But Mom’s life was still laden with misfortunes.
Peace was short-lived, in just a few years, then out of tune.
“Go South,” Uncle Hồ ordered his weary troops,
“Take over the South by any means in the red book.”

27. On April 30, 1975, my body was sewed back into one piece.
“Liberation!” But why did one-half sob and the other half laugh?
Northern children charged into the South to claim their precious loot.
The Southern ones scrambled to the sea without one last look.

28. Mom asked, “How many died in the vast sea?
How many perished in the unsympathetic jungles?
How many girls and women were savagely raped?
And how many bodies became treats for the fish?

You Must Learn to Save Yourself

29. Mom’s sad and does not know what else to do.
You children snarl at each other like a pack of wolves.
Because of the rigid Roman Catholic religious doctrine,
You continue to feud with Buddhism — saying it’s bad faith.

30. Both hatred and love come from your heart.
Although you are not related by blood, you are all my children.
Fellow countrymen should treat each other with understanding.
For graveyards in Vietnam, you only see “Amen” and “Mô Phật.”

31. Children! Your fate may have been sealed.
Lý, Trần, Lê, and Nguyễn could soon become Xi.
If you don’t wake up before it’s too late,
Vietnam will begin its new colonial fate.

32. During the Vietnam War, you killed each other with bombs.
Today, you settle old scores with mouths and loudspeakers.
“Down with Vietnam communism!” whenever the VC singer appears.
“Đả Đảo Việt Cộng” loudly so he can hear.

33. Nature had its tussle between the sea and mulberry valleys.
So had our societal scuffle lamented our hearts. (The Tale of Kieu)
Independence has been with us for more than forty years.
Why you’re still in bed with China — are they your peers?

34. The Chinese army has marched toward our doorstep,
And why are you still deep in your fucking sleep?
Vietnam, arise from your damn slumber!
Arm your people with the resolve to defend your borders.

35. It was your ignorance that Mom couldn’t undo.
You didn’t know that Lenin and Uncle Ho were evil, too.
But now you know how bad they had been.
Wake up and undo the mistreatment of your kin.

36. Vietnamese people are known for their bravery.
They always stand up to face any mighty enemies.
Fighting China, defeating France, sending home Yankees,
But don’t be an asshole to fight each other for the world to see.

37. Millions of Vietnamese people like me,
Longing for homecoming under Vietnam’s democracy.
Losing parents – we will ease the pain over time,
But by losing our country – we’ll become buffaloes for life.

Mother Vietnam
April 30, 2020

With Heaven Rest All Things

We create our karma–
Let’s stop decrying Heaven’s whims and quirks.
Inside us, there lies the root of all things,
And a good heart outweighs all talents one has.

May these crude words that are carefully culled
Beguile an hour or two of your long night.

(The Tale of Kiều’s excerpt)

Footnotes:
Rồng Tiên: The Sea Dragon and Mountain Fairy legend
Việt Kiều: Overseas Vietnamese
Lửa chống cộng: Anti-communist flame
Bầu show: Show promoter
Đàm Vĩnh Hưng: A Vietnamese communist party member and singer
Bolsa: Bolsa Ave in Little Saigon, Westminster, CA
April 30, 1975: The date Saigon’s capital surrendered
Uncle Hồ: Hồ Chí Minh
Ngô Đình Diệm: President of the Republic of South Vietnam
Trắc & Nhị: The two-sister heroines of Vietnam.
Ngô Quyền: A Vietnamese general who defeated the Chinese and became Emperor of Vietnam.
Bạch Đằng River: North of today’s Hai Phong, Vietnam
Alexandre de Rhodes: French missionary
Lý, Trần, Lê, Nguyễn: Common Vietnamese last names
Xi: for Xi JingPing – President of China
Bảo Đại: The last Emperor of Vietnam.
Mô Phật: Vietnamese Buddhist greetings
Trí Quang & Quảng Đức: Two Vietnamese Buddhist monks known for their anti-Diem regime.

-- IT IS OUR DUTY TO REMEMBER --
IRAG/AFGHANISTAN WAR VETERAN - STANDING IN BROTHERHOOD