Thăm Nuôi Việt Nam-Sample 2
Dây Chuyền Vàng Cho Khoảnh Khắc Riêng Tư
Nàng nới lỏng sợi dây chuyền vàng
đang nằm trên cổ áo —
một sợi dây mảnh
được tặng trong ngày cưới.
Nhưng tay nàng dừng lại ở đó
lâu hơn cần thiết,
như thể đang tự hỏi
liệu có nên trao cho hắn không?
Người lính gác không nhìn vào mặt nàng.
Nàng đặt sợi dây chuyền vào tay hắn.
Hắn cân nhắc nó —
không phải như một kỷ niệm,
mà như một thứ
có thể đem đổi chác.
Không lời hứa nào được nói ra.
Không thời điểm nào được nhắc đến.
Chỉ một cái gật đầu nhẹ —
gần như không nhìn thấy,
nhưng hoàn toàn được hiểu.
Hắn bước sang một bên.
Ánh mắt hắn quay đi.
Đằng sau tấm bình phong tre,
thế giới thu hẹp lại
vào khoảng không gian
giữa hai con người
đã bị chia cách quá lâu.
Họ tiến lại gần nhau —
gần hơn cả lời nói.
Ban đầu không chạm vào nhau,
chỉ lặng lẽ thở,
cảm nhận sự lên xuống
của những gì còn lại
thuộc về nhau.
Khi tay nàng tìm thấy tay chồng,
chúng không vội vàng.
Chúng chuyển động chậm rãi,
như thể sợ
khoảnh khắc ấy sẽ tan vỡ
trước khi kịp bắt đầu.
Xương cốt anh nhô lên dưới da.
Hơi thở nàng càng lúc càng gấp.
Thời gian không trôi qua —
nó chỉ trở nên mong manh hơn.
Không cần nhắc lại quá khứ.
Chỉ để khẳng định,
trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy,
rằng họ vẫn còn ở đây.
Vẫn thuộc về nhau.
Khi người lính hắng giọng,
thế giới trở lại.
Không gian khép lại.
Khoảng cách lại được dựng lên.
Nàng buông tay trước.
Nàng tém lại mái tóc,
vội vàng chỉnh lại áo,
như thể đang cố gắng lấy lại bình tĩnh
trước khi khoảnh khắc ấy hoàn toàn biến mất.
Không phải vì nàng muốn —
mà vì nàng biết
mình phải làm vậy.
Ở phía bên kia tấm màn,
người lính không nhìn họ.
Hắn chỉ nhìn
những gì còn lại trong tay hắn.
Tình yêu,
ở những nơi như thế này,
không được đo bằng năm tháng —
mà bằng những hơi thở
được mua bằng vàng.

