Thăm Nuôi Việt Nam
Tiếng Việt — Vietnamese Only
Tiếng Việt — Vietnamese Language
Gói Xôi Giữ Trọn Lời Thề
Đâu phải chỉ là gói xôi.
Đó là sự sống
nén lại trong nắm cơm còn ấm,
gói bằng lá chuối,
rắc chút muối
để chịu đường xa —
như chính chị phải đi.
Trong chiếc rổ nhỏ:
chút đường cát,
vài con cá khô,
mấy củ khoai lang,
chút cà phê —
những món xa xỉ
đến lính gác cũng nhìn
bằng đôi mắt đói.
Chị giấu gói xôi thật kỹ,
tránh những bàn tay nhanh
và những ánh mắt chẳng hiền,
chỉ mong nó đến được tay anh.
Anh ăn thật chậm,
để hơi ấm thấm vào lồng ngực
đã hằn từng chiếc xương sườn,
và vào sức sống
đang dần cạn kiệt.
Thêm được một tháng,
thân anh nhớ lại hơi người.
Thêm được một tháng,
lời thề của chị vẫn còn nguyên.
From English Edition
A Packet of Xôi —
A Promise Kept
It was never just a packet of xôi.
It was life itself,
compressed into a handful of warm rice,
wrapped in banana leaves,
sprinkled with a pinch of salt
to endure the long road —
just like her.
Inside the small basket:
a little sugar,
a few dried fish,
sweet potatoes,
a bit of coffee —
luxuries so rare
even the guards watched
with hungry eyes.
She hid the packet of xôi carefully,
avoiding quick hands
and unkind eyes,
hoping only
it would reach him.
He ate slowly,
letting the warmth seep into his chest
where ribs pressed against skin,
into a life
slowly worn away.
One more month gained,
his body remembered
what it meant to be human.
One more month gained,
her promise
remained unbroken.
Dây Chuyền Vàng Cho Khoảnh Khắc Riêng Tư
Nàng nới lỏng sợi dây chuyền vàng
đang nằm trên cổ áo —
một sợi dây mảnh
được tặng trong ngày cưới.
Nhưng tay nàng dừng lại ở đó
lâu hơn cần thiết,
như thể đang tự hỏi
liệu có nên trao cho hắn không?
Người lính gác không nhìn vào mặt nàng.
Nàng đặt sợi dây chuyền vào tay hắn.
Hắn cân nhắc nó —
không phải như một kỷ niệm,
mà như một thứ
có thể đem đổi chác.
Không lời hứa nào được nói ra.
Không thời điểm nào được nhắc đến.
Chỉ một cái gật đầu nhẹ —
gần như không nhìn thấy,
nhưng hoàn toàn được hiểu.
Hắn bước sang một bên.
Ánh mắt hắn quay đi.
Đằng sau tấm bình phong tre,
thế giới thu hẹp lại
vào khoảng không gian
giữa hai con người
đã bị chia cách quá lâu.
Họ tiến lại gần nhau —
gần hơn cả lời nói.
Ban đầu không chạm vào nhau,
chỉ lặng lẽ thở,
cảm nhận sự lên xuống
của những gì còn lại
thuộc về nhau.
Khi tay nàng tìm thấy tay chồng,
chúng không vội vàng.
Chúng chuyển động chậm rãi,
như thể sợ
khoảnh khắc ấy sẽ tan vỡ
trước khi kịp bắt đầu.
Xương cốt anh nhô lên dưới da.
Hơi thở nàng càng lúc càng gấp.
Thời gian không trôi qua —
nó chỉ trở nên mong manh hơn.
Không cần nhắc lại quá khứ.
Chỉ để khẳng định,
trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy,
rằng họ vẫn còn ở đây.
Vẫn thuộc về nhau.
Khi người lính hắng giọng,
thế giới trở lại.
Không gian khép lại.
Khoảng cách lại được dựng lên.
Nàng buông tay trước.
Nàng tém lại mái tóc,
vội vàng chỉnh lại áo,
như thể đang cố gắng lấy lại bình tĩnh
trước khi khoảnh khắc ấy hoàn toàn biến mất.
Không phải vì nàng muốn —
mà vì nàng biết
mình phải làm vậy.
Ở phía bên kia tấm màn,
người lính không nhìn họ.
Hắn chỉ nhìn
những gì còn lại trong tay hắn.
Tình yêu,
ở những nơi như thế này,
không được đo bằng năm tháng —
mà bằng những hơi thở
được mua bằng vàng.
From the English Edition
The Gold Necklace—
For a Private Moment
She loosened the gold necklace
resting at her collar—
a thin line of gold
given on her wedding day.
Her fingers paused there
a moment longer than needed,
as if asking
whether it was time.
The guard did not look at her face.
She placed the chain in his hand.
He weighed it—
not as memory,
but as something
that could be exchanged.
No promises were spoken.
No time was named.
Only a small nod—
barely seen,
yet fully understood.
He stepped aside.
His eyes turned away.
Behind the bamboo screen,
the world narrowed
to the space
between two bodies
that had been kept apart too long.
They stood close—
closer than words could carry.
Not touching at first,
only breathing—
feeling the rise and fall
of what remained
of each other.
When her hands found his,
they did not rush.
They moved slowly,
as if afraid
the moment might break
before it began.
Her hands moved carefully across him,
learning the shape
prison had left behind.
Her breath grew heavier.
Time did not pass—
it seemed to hold its breath.
There was no need
to remember the past.
Only to confirm,
for one borrowed moment,
that they were still here.
Still bound.
When the guard cleared his throat,
the world returned.
The space closed.
The distance resumed.
She stepped away first.
Her fingers moved quickly
through her loosened hair.
She straightened her blouse softly,
as though trying to gather herself
before the moment disappeared completely.
Not because she wanted to—
but because she knew
she must.
On the other side of the screen,
the guard did not look at them.
Only at what remained
in his hand.
Love,
in places like this,
was not measured in years—
but in breaths
bought with gold.

