Thăm Nuôi Việt Nam-Sample 1

Gói Xôi Giữ Trọn Lời Thề

Đâu phải chỉ là gói xôi.
Đó là sự sống
nén lại trong nắm cơm còn ấm,
gói bằng lá chuối,
rắc chút muối
để chịu đường xa —
như chính chị phải đi.

Trong chiếc rổ nhỏ:
chút đường cát,
vài con cá khô,
mấy củ khoai lang,
chút cà phê —
những món xa xỉ
đến lính gác cũng nhìn
bằng đôi mắt đói.

Chị giấu gói xôi thật kỹ,
tránh những bàn tay nhanh
và những ánh mắt chẳng hiền,
chỉ mong nó đến được tay anh.

Anh ăn thật chậm,
để hơi ấm thấm vào lồng ngực
đã hằn từng chiếc xương sườn,
và vào sức sống
đang dần cạn kiệt.

Thêm được một tháng,
thân anh nhớ lại hơi người.

Thêm được một tháng,
lời thề của chị vẫn còn nguyên.

Similar Posts