Chùa Ông Phan Rang

Con Đường Mang Tên Em

Con Đường Mang Tên Em


Con đường sát cổng làng,
Mà tôi thường lang thang.
Thầm mong thấy dáng nàng,
Để tim bớt rộn ràng.

Nhưng nàng đã vội vàng,
Với một người giàu sang.
Còn tôi vẫn lang thang,
Khóc cuộc tình dỡ dang.

Jim Huynh
January 2016

Similar Posts

  • Ăn Cơm Ăn Phở

    Ăn Cơm Ăn Phở Nhiều lúc thèm ăn phởDù phở dỡ cũng ngonCơm nhà dù có ngonNhưng ăn hoài thấy dỡ. Chỉ sợ nỗi bà xãNếu bắt được thì bãSẽ bầm mình tươi tãĂn cơm nhà cho đã. Vì cơm nhà không canhNên không thể nuốt nhanhĂn cơm thành ra ớnMình thích phở tái lớn. Nhiều…

  • Thuở Nào Biết Yêu

    Thuở Nào Biết Yêu Nhớ thời hoa phượng quê nhàBởi vì hoa phượng không là của ai.Mối tình như đã thiên thaiMộ hương đã tắt không ai thắp dùm. Xưa nàng chẳng hỏi chẳng chàoCòn tui lủi thỉu đi vào đi ra.Học về  đi thọc bi daĐi lên đi xuống nhìn qua nhà nàng. Không…

  • Nhớ Phan Rang

    Nhớ Phan Rang Phan Rang buồn lắm em ơi?Mùa thời quá nắng, mùa thời dư mưa.Bây giờ phố xá lưa thưaKẻ ưa ngoại quốc, người ưa Sài Gòn. Phan Rang bởi thế buồn nonBồ Đề vắng bóng như con thuyền chiều.Duy Tân trông vẽ tiêu điềuChỉ còn Công Trứ ấp yêu trong lòng. Anh thì cứ…

  • Mầm Đông

    MẦM ĐÔNG Gió buốt rét, tuyết đóng băng giá lạnh Cơn bão lốc xuyên suốt tận hồn ta Xóa mất màu xanh thiên nhiên mượt mà Lạc loài lang thang chạy tìm bóng mát ! Vài dòng thơ cho đời bớt tẻ nhạt. Tạo niềm vui, tránh ngột ngạt cõi trần Cầm cây bút, viết…

  • Tình Đồng Đội

    Tình Đồng Đội Tao với mày hai đứa cách xa Tao nơi xứ lạ, mày quê nhà Chiến tranh chia cách tình đồng đội Mày gục bên đồi bao năm qua Tao đi “cải tạo” hết phần đời Nay sống quê người kiếp nổi trôi Quê hương mày đắp bằng xương máu Tình bạn suốt…