Kim Quang

Mầm Đông

MẦM ĐÔNG

Gió buốt rét, tuyết đóng băng giá lạnh
Cơn bão lốc xuyên suốt tận hồn ta
Xóa mất màu xanh thiên nhiên mượt mà
Lạc loài lang thang chạy tìm bóng mát !

Vài dòng thơ cho đời bớt tẻ nhạt.
Tạo niềm vui, tránh ngột ngạt cõi trần
Cầm cây bút, viết nghệch ngoạc tìm vần.
Thêm lời văn tô sắc hồng cuộc sống.

Đem lý tưởng san bằng đời trống rỗng.
Vần điệu du dương sánh bước đồng hành
Vang vọng lên cao tuốt tận trời xanh
Gieo hy vọng, lạc quan ngập trần thế

Thấm vào da, xuyên mạch máu cơ thể.
Vào đầu óc tạo cảm xúc tuyệt vời
Đưa bước chân thanh thản, rảo dạo chơi
Mầm hy vọng nở chồi từ băng giá…
© Kim Quang 02-2023

Similar Posts

  • Tình Yêu Không Già

    Tình Yêu Không Già Tình yêu như thuốc cần saNghe qua thì sợ nhưng đa số liều.Đố ai một sớm một chiềuLàm sao có thể biết nhiều về yêu? Cho nên cứ mãi học yêuNhưng đừng có dại để yêu cầm đầu.Có yêu mới biêt u sầuNếu còn rung động thì đâu sợ gì. Bây…

  • Ái Ân Già

    Ái ân già Ước gì tôi có được nàngNhư bốn mươi năm trước, trẻ và sang.Bây giờ thì thật bẻ bàngDa nhăn, tóc bạc, khô khan, lạnh lùng. Đôi khi lòng cũng cầu mongSao cho ngọn lửa trong lòng lâng lâng.Đưa tay rờ mó từng phần,Hởi ơi sao nó không nâng chút nào. Cố lên…

  • Biển và Anh

    BIỂN VÀ ANH Chiều nay sóng dậy giữa khơi Cuối tháng tư đó anh rời nơi đây. Lửa binh, biến loạn… ngập đầy ! Lệ tràn khoé mắt chia tay nghẹn ngào. Vội vàng chẳng nói câu nào! Ngàn điều thổn thức mà sao không lời Bóng tàu biến giữa chân trời Lênh đênh trôi…

  • Lỗi Tại Ai?

    Lỗi Tại Ai? Các em gái Việt Hạ LongSao không cởi hết để trông dễ nhìnTưởng đâu mình đã hết binChỉ vì không thấy thân hình các em Bổng đâu được dịp nhìn xemThân hình thiếu nữ thật thèm muốn ănNghĩ rằng tu đã siêng năngAi ngờ cám dỗ vẫn khăng khăng đòi Jim Huynh…